Người phá vỡ sự im lặng này là chàng trai có vẻ ngoài thanh tú ngồi bên phải cậu ấy.
"Tống Khiếu, không uống với chị gái một ly à?"
Giọng nói trong trẻo của Tống Khiếu vang lên: "Chị tôi á? Thôi đi! Lười quan tâm."
"Ai nói Tống Lạc?" Cậu ấy dùng vai huých Tống Khiếu, dùng ánh mắt chỉ về phía tôi, "Này, tôi nói là vị tiểu thư xinh đẹp kia!"
Tống Khiếu liếc cậu ta: "Tự mình muốn uống thì đi, đừng kéo tôi theo."
"Giả vờ! Tôi đi rồi, cậu đừng hối hận..."
Cậu ta vòng qua Tống Khiếu, bưng ly rượu đến trước mặt tôi, nở nụ cười nhẹ: "Chị, uống một ly nhé, em là bạn của Tống Khiếu, em tên Hướng Dữ."
Tôi ngẩng đầu nhìn cậu ta, tự giới thiệu là được rồi, sao phải nhắc đến Tống Khiếu?
Tôi nâng ly rượu lên, ánh mắt thoáng qua ý cười: "Được..."
Đột nhiên, một bàn tay từ phía sau Hướng Dữ vươn ra, giật lấy ly rượu trong tay cậu, ngửa đầu uống cạn.
Rồi tiện tay rút một tờ khăn giấy, lau vết rượu trên khóe miệng, giọng điệu bình thản như đang thảo luận về thời tiết hôm nay: “Tửu lượng thằng nhóc này kém, vẫn là tôi uống với chị đi!!"
Hướng Dữ nhìn chằm chằm Tống Khiếu với vẻ khó tin: "Ai nói tửu lượng của tôi không tốt? Hửm? Cậu không phải không uống sao?"
"Đột nhiên đổi ý không được à?"
"Trời ạ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-gap-em-ca-the-gian-ngot-ngao/3746884/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.