Xóa được ‘đại họa trong lòng’, tích phân ngồi hỏa tiễn vùn vụt tăng lên bảy con số, tâm tình Ngô Nặc quả thật tốt đến bùng nổ.
Tuy sau đó Ngô Nặc có chút đau thịt lúc trước vội vàng xử lý vật tư, nhưng bản thân y không bị lỗ tiền, không chỉ không lỗ, còn kiếm được không ít, hơn nữa trên tài khoản còn thừa hơn một triệu giao dịch tệ, đủ cho y đông sơn tái khởi.
Huống chi tài nguyên giao dịch trong tay y còn rất nhiều, chẳng hạn diêm giáp trùng trong mỏ muối tinh, chẳng hạn rượu trái cây dùng các loại trái cây quý hiếm ủ ra, chẳng hạn hầu nhi tửu có thể so với linh tửu ở vị diện tu chân, lại chẳng hạn là bột phấn mài từ lá cây của trường sinh mộc giao dịch từ bộ lạc Cô Sơn, lặng lẽ nói một câu, bột phấn mài từ lá cây trường sinh mộc hiện tại đã thành đồ giao dịch được hoan nghênh nhất trong tay y, một túi nhỏ bằng nắm tay có thể bán được hơn trăm ngàn giao dịch tệ.
Đội thuyền từ bộ lạc Cô Sơn giao dịch được hơn trăm cân bột phấn này, nếu bán hết toàn bộ, lập tức tiền để dành sẽ trở về tám con số, thậm chí có thể còn nhiều hơn. Nhưng Ngô Nặc hiểu rõ đạo lý vật quý ở hiếm, cho dù so với giá giao dịch trong hệ thống, những bột phấn y đổi tới không có gì khác với nhặt không, nhưng những bột phấn này đối với bộ lạc cũng vô cùng quan trọng, sao y có thể lấy hết lên hệ thống đổi giao dịch tệ?
Nhưng, trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-dien-giao-dich-chi-nguyen-thuy-the-gioi/1568740/chuong-173.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.