Đã có bản vẽ lò gạch chính xác tỉ mỉ nhất, vật liệu nung gạch và xi măng thích hợp nhất cũng đã tìm được, gỗ các loại với đủ kích cỡ khắp núi có rất nhiều, theo lý mà nói tiến độ nên rất nhanh, nhưng tương phản, chuyện tiến triển một chút cũng không thuận lợi.
Nguyên nhân chỉ có một__ công cụ của bộ lạc Trường Hà thật sự không tiện dụng.
Công cụ bộ lạc gần như đều lấy đồ đá làm chính, không chỉ nặng nề còn cùn.
Dùng mấy cục đá đó mài ra công cụ đào lò, mọi người liều mạng làm việc, nửa ngày mới đào ra được một động nhỏ, theo tiến độ này muốn xây xong lò, không biết chờ đến ngày tháng năm nào, Ngô Nặc chỉ nhìn bọn họ làm việc thôi miệng đã nổi bọt nước.
Ngô Nặc nói đến cạn nước miếng, mới khiến đại vu nhượng bộ đồng ý cho họ dùng bùn ở vùng đất tử vong nung gạch xây nhà. Nhưng chuyện lại mắc kẹt ở khâu lấy vật liệu. Ngô Nặc muốn nhờ địa lợi, đào mương, dẫn đất dính ra, cố gắng tránh né khu vực đầy độc khí, nếu với kỹ thuật của trái đất hiện đại, tới hai học sinh tốt nghiệp trường Lam Tường, tùy tiện hai cái máy khai thác, một ngày là xong.
Nhưng bộ lạc Trường Hà không có Lam Tường càng không có máy khai thác, hoàn toàn dựa vào chiến sĩ thuần nhân dùng tay và đồ đá đào mương từng chút, tảng đá lởm chởm và đồ đá thô sần để lại từng vệt máu trên tay chân họ, từng bọt từng bọt máu, vết thương ngoài da không tính là gì,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-dien-giao-dich-chi-nguyen-thuy-the-gioi/1568610/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.