Nắng:
Ai cũng nói tôi giống một tia nắng.Có lẽ bởi tôi hay nói, hay cười, nghịch ngợm, thất thường, và quan trọng nhất:Vì tên của tôi trong giấy khai sinh là Nguyễn Ánh Dương. Bạn bè bảo tôi có khảnăng sưởi ấm một số tâm hồn, làm tan chảy một số trái tim và thắp sáng một sốnghĩ suy đang ngập trong tăm tối. Tôi chỉ cười, mọi người nghĩ tôi là đứa hạnhphúc nhất trên đời vì hiếm khi thấy tôi rơi nước mắt. Chẳng ai biết đó chỉ làcái vẻ bên ngoài tôi tạo ra để bao bọc bản chất yếu đuối. Nghĩa là, hiểu nômna, như khi màn đêm buông xuống, tôi sẽ chẳng còn tỏa sáng nữa. Cũng như khianh chính thức bước khỏi cuộc đời tôi, nắng tắt...!
* Gió:
Em lưu tên tôi trong danh bạ vẻn vẹnmột chữ "Gió"...Từ hồi chúng tôi còn là một đôi cơ...Tôi có tính hayghen, thỉnh thoảng vờ mượn điện thoại em chơi game để kiểm tra tin nhắn. Khinhìn thấy, tôi đã rất ngạc nhiên, thắc mắc:
- Sao em không để anh một cái tênkhác?
- Như nào cơ? - Em ngây thơ hỏi lại.
- Như người ta yêu nhau vẫn thường đểý. Chồng đẹp zai chẳng hạn - Tôi cười ranh mãnh.
- À...- em tinh nghịch - Nhưng mà anhcó đẹp đâu.
Tôi quay đi, vờ giận dỗi. Đùa chứ,đến ông bác con cả của anh trai ông nội tôi đến nhà tôi chơi còn phải nhận xét: "Thằng Phong có khi đẹp trai nhất họ ấy nhỉ", thế mà em nỡ lòng nàovùi dập niềm tự hào của cả dòng họ nhà tôi phũ phàng như thế...Tức không chịuđược.
Thấy tôi im
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/vi-anh-nghien-em-roi/2990831/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.