Đầu óc Sở Tuần vụt xoay chuyển, lúc này đã nhận ra mình vì sao bị máy dò hồng ngoại tìm thấy.
Bởi vì kia căn bản không phải là máy hồng ngoại, mà là máy dò tia phổ tắc (1). Thuật tàng hình của cậu có thể dùng dòng năng lượng của bản thân gây nhiễu tia hồng ngoại, năng lượng sóng điện não cậu phát tán lại vừa lúc bị tia Ψ chặn, khiến cậu bị bắt.
Mắt Địch Khang mang ý cười tà, liếc nhìn đồng bọn: “Tôi nói, người này từ xa chạy tới đây đạp trúng cơ quan tìm anh, Hàn Thiên, anh nói thế nào?”
Hoắc Truyền Võ lạnh lùng: “Chán sống vẽ chuyện, ở Kim gia trang viên thoải mái không muốn, xử —— tử ——.”
Gương mặt Hoắc Truyền Võ cực kỳ lãnh khốc, trên mặt tựa như phủ một tầng băng, tựa hồ đã quen đeo lớp mặt nạ này, giọng điệu này, hai chữ cuối cùng từ trong hàm rằng nghiền ra, kẻ khác không rét mà run.
Cổ họng Sở Tuần run run, lông mi chớp chớp, có trấn định bình tĩnh thế nào, nghe hai chữ vô cùng bén nhọn chói tai kia bật ra từ miệng người quen thuộc trước mắt, tâm vẫn là hung hăng rút một chút.
Sở Tuần kêu lên: “Hàn Thiên, anh thả tôi ra, anh đã cứu tôi một lần, tôi có ơn tất báo.”
Hoắc Truyền Võ mắt lạnh nói: “Hàn gia đã cứu cậu một lần, chính cậu tự đưa lên cửa, tôi còn để cậu lần thứ hai trở về sao?”
Đáy mắt Sở Tuần đỏ sậm, trong lời nói mang theo ẩn ý: “Anh có biết Nhị gia tôi là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si/2065601/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.