Sở Tuần ngoan cường đứng dậy, nhặt khẩu súng rơi trên đất của tên bị chết, “Phụt” một tiếng phun ra một miếng nước bọt lẫn máu.
Cậu không dám đi dọc đường phố, chui vào một cửa hàng, muốn từ cửa sau đi tắt ra đường nhỏ. Mới vừa đụng vào cửa sau, cửa thế nhưng “cạch” một tiếng từ bên ngoài bị mở ra. Có người dường như cũng thông minh khôn ngoan như cậu lựa chọn cửa sau, một người đàn ông đeo kính mát ngăm đen cao lớn cầm súng trường trong tay chợt tiến vào, mắt Sở Tuần không dám nhìn thẳng mặt tay súng, trực tiếp quay đầu bước đi, trong lòng ảo não thiếu điều quỳ trước đối phương!
Thật vất vả tìm được đường sống trong chỗ chết, lúc này còn có thể trông cậy vào khẩu súng lạnh lùng kia lại cứu mình sao?
Nhị gia là dân kỹ thuật, mẹ nó sợ nhất xui xẻo gặp phải đối cứng, đụng độ giao chiến……
Sở Tuần chưa chạy được một bước, thắt lưng đã bị người từ phía sau ghìm chặt. Một cánh tay màu nâu rắn chắc gần như dùng sức siết lấy bụng cậu, kéo cậu lại! Lồng ngực rộng lớn ép phía sau lưng cậu tỏa ra khí tức nóng bỏng ẩm ướt đặc biệt của rừng cây nhiệt đới, loại cảm giác áp bách cùng cường thế kỳ dị khó hiểu này làm cho Sở Tuần giãy dụa thở gấp trong mê muội, lần đầu tiên trong tình cảnh này không biết làm sao.
“Đừng nhúc nhích.”
Tiếng người phía sau trầm thấp dồn dập.
“A?……”
Sở Tuần quay đầu lại chỉ thoáng nhìn qua kính mát che khuất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si/2065598/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.