Sở Tuần và Truyền Võ ở tuổi này, đối với chuyện trai gái yêu đương năm xưa của người lớn không có hứng thú, cũng không hiểu sâu xa. Cái gì kêu cha cậu đoạt người yêu của cha tôi? Người yêu hiện tại của cha cậu rõ ràng là mẹ cậu, của cha tôi là mẹ tôi, ai ngăn trở cuộc sống của ai? Các ngươi ồn ào mấy chuyện vô vị này làm gì?
Vả lại, Sở Tuần nghĩ, Triệu Lệ Hồng cũng không phải bạn gái tôi, trong trường học nữ sinh thích Nhị gia có cả đống, mỗi người đều là bạn gái tôi, gia còn muốn chọn người đây!
Triệu Lệ Hồng cũng không phải là bạn gái Hoắc Truyền Võ.
Nhỏ đó hả?
Truyền Võ có thể thích nhỏ sao?
Tuyệt đối không có khả năng.
Cho nên nói, có một số việc sẽ chỉ làm người lớn hai bên gặp mặt càng tăng thêm xấu hổ, nhưng không hề ảnh hưởng đến tình nghĩa anh em thuần túy của Sở Tuần và Hoắc tiểu nhị lúc ấy. Loại tình bạn cùng nghĩa khí này trong suốt không lẫn tạp chất, có khi thậm chí bởi vì người lớn âm thầm can thiệp phản đối mà càng thêm bền vững, còn thêm vài phần lạc thú của việc vụng trộm trao nhận……
* * *
Sở Tuần cơm nước xong, thuận tay lấy hai chai nước ngọt trong tủ lạnh, vòng vo tam quốc, “Mẹ con đi ra ngoài chơi đây.”
Mẹ Sở Tuần ló đầu ra gọi lại: “Đi chơi với ai?”
Sở Tuần hàm hồ nói: “Con đi chơi với tụi bạn, Quân nhi cùng Bác Văn.”
Mẹ Sở Tuần lừ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si/2065575/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.