Sở Tuần đi theo Thẩm Bác Văn chạy đến chỗ kia, quả nhiên thấy mấy đứa tiểu Sơn Đông bị mấy chục người bọn họ vây quanh ở giữa.
Đứa trẻ cầm đầu phe tiểu Sơn Đông, chính là Hoắc Truyền Võ.
Vết thương trên lông mày Hoắc Truyền Võ đã gần như khỏi hẳn, tróc vảy già, có thể nhìn ra phía trên mi cốt lưu lại một vệt trắng nhỏ, khuôn mặt càng có vẻ già dặn, khốc khốc, đường nét cứng rắn.
Hoắc tiểu nhị bình thường ăn mặc cũng không khác mấy ông anh cậu, bộ dáng, tư thế, rõ ràng chính là một Hoắc Truyền Quân thu nhỏ. Áo sơ mi trắng vì giặt quá nhiều nên hơi cũ, quần dài màu xanh lục, “Giày mảnh” màu đen, trên vai đeo chéo một cái cặp quân đội bằng vải bố.
Một tay Hoắc Truyền Võ còn xách theo một cây mộc côn dày khoảng hai ngón tay, đầu côn được bao một khối sắt tây. Sở Tuần vừa thấy liền biết thiết côn này rất nặng, cây gỗ đánh người không đủ mạnh, tiểu tử này thực độc đáo, dùng sắt tây bao đầu gỗ, mang theo vũ khí mạnh nhất kéo bè kéo lũ đánh nhau.
Sở Tuần là không nghĩ tới, tên nhóc Hoắc Truyền Võ này, thế nhưng mỗi ngày đi học lại giấu một cây côn trong cặp!
Cậu trong lòng thầm cân nhắc, bản thân trước đây không biết Hoắc Truyền Võ, xem nhẹ đối phương.
Tôi đây vắt giò lên cổ chạy, một đường chạy như điên, sợ tiểu tử cậu bị người ta đánh, giờ nhìn thấy ngài thế này, tuyệt đối không giống như chuẩn bị dâng mình cho người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si/2065572/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.