Trong chương này có 2 kiểu xưng hô hơi khác chút
Yêm: Tôi, tao, mình, tớ…
Nhẫm: Bạn, cậu, mày,..
Truyền Võ nói giọng địa phương nên mình để luôn là Yêm, Nhẫm cho đúng chất quê của anh zai vùng núi, hơn nữa nghe cũng dễ thương ^_^
***
Đánh tới đổ máu, trận này cũng đánh không nổi nữa, mấy cảnh vệ viên sốt ruột mê hoảng, ôm lấy con trai Hoắc gia chạy tới trạm xá.
Trong tay Sở Tuần dính vài giọt máu âm ấm, là máu lão nhị Hoắc gia.
Vết máu nhanh chóng ngưng kết trong lòng bàn tay cậu, thoạt nhìn giống như đang nắm mấy hạt đậu đỏ…… Cậu giật mình, cũng chạy theo tới phòng y tế.
Phòng y tế nguyên bản buổi tối đều đóng cửa, chỉ có một nữ bác sĩ trung niên trực, còn đang đan áo xem TV, lập tức tiến vào hai người bị thương cần khám gấp, toàn là máu, nữ bác sĩ liền choáng váng.
Nữ bác sĩ nói: “Cậu này, này, này không được, mắt bị đâm trúng, tôi chữa không được. Các người mang sang 301 bên cạnh hoặc là võ cảnh tổng viện.”
Cảnh vệ viên sốt ruột nói: “Tối quá sợ không kịp, cô trước rửa sạch vết thương giúp chúng tôi, chậm trễ vạn nhất thực làm hư mắt thì sao?”
Nữ bác sĩ nhìn thấy vết thương chảy máu không ngừng, chậc lưỡi nói: “Tôi…… không rõ chuyện sát trùng, tôi không biết khâu mắt.”
Cảnh vệ viên tức giận: “Đan áo thì cô biết, khâu miệng vết thương thì không, cô làm bác sĩ để làm gì hả?”
Nữ bác sĩ này quả thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si/2065570/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.