Một ngày sau quay về Bắc Kinh, máy bay từ từ đáp xuống sân bay thủ đô, ngoài cửa sổ là vô vàn ngọn đèn lấp lánh như ánh sao, trong không khí phồn hoa tràn ngập cảm giác đã về nhà.
Hai người ngồi chung một máy bay, người ở đầu người ở cuối, người khoang hạng nhất, người khoang phổ thông.
Thật không phải nhà nước luyến tiếc hai vé máy bay khoang hạng nhất, mà là thân phận hai người bí mật đặc thù, không thể tùy tiện cùng nhau lộ diện.
Sở Tuần đeo kính mắt màu trà, ngửa người dựa vào phía sau, bắt chân, thay đổi ba vị nước trái cây, miệng ngậm một cây kẹo que, đầu lưỡi trộn ra vị bạc hà ngọt ngào, say mê thưởng thức cảnh đêm quen thuộc ngoài cửa sổ. Ở cabin nào đó phía đuôi máy bay, Hoắc Truyền Võ ngồi sát lối đi, vành mũ lưỡi trai ép xuống cực thấp, cả hành trình nhắm mắt dưỡng thần, vẫn không nhúc nhích, cũng không uống nước. Người này duy nhất một lần nâng mí mắt lên là qua khe hở chỗ rèm cửa ngăn cách khoang hạng nhất, chăm chú nhìn Sở Tuần vào toilet.
Sân bay người như mắc cửi, bước chân vội vã, hai thân ảnh thon gầy mặc áo khoác dài gặp thoáng qua, dùng nhiệt độ nóng cháy bắn ra nơi khóe mắt đảo qua mặt đối phương, ai cũng không nói chuyện với ai.
Sở Tuần lười biếng một tay đút túi, mang theo chiếc va li nhỏ bước lên thang cuốn tự động, từ lầu hai nhìn xuống, quan sát đại sảnh.
Một người đàn ông ở phía sau hướng cậu đi tới,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si/2065567/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.