Ánh nhìn của Tần Hạo mải đuổi theo Lâm Vũ Nghi, cho đến khi cô ấy đóng sầm cửa lại, hoàn toàn không nhìn thấy nữa mới hậm hực dời mắt đi.
Không ngờ lại đối diện với ánh mắt lạnh băng của Lâm Vũ Hân.
“Nhìn đủ chưa?”
Giọng nói của Lâm Vũ Hân lạnh lùng đến đáng sợ, đối diện với tên vô lại lợi dụng em gái mình, cô khó mà vui vẻ được.
Tần Hạo rụt cổ, nhỏ giọng nói: “Muốn nghe nói thật hay nói dối?”.
“Tôi không muốn nghe cái nào cả, cút!”
Lâm Vũ Hân vốn muốn dìu Tần Hạo đứng dậy, bây giờ thì chẳng muốn quan tâm đến sống chết của người này nữa.
Tần Hạo thất vọng đứng dậy, giả vờ bị thương nhích từng bước về phía cửa, rất là nghe lời, nói cút là cút.
Lâm Vũ Hân liếc anh một cái, người này thật đáng ghét, còn giả vờ, kệ anh ta.
Tần Hạo ra ngoài, vốn chuẩn bị lái xe đi, nhưng nghĩ lại vẫn gọi taxi đi tham gia tiệc sinh nhật của Trương Hằng.
Lâm Vũ Hân không ngờ anh lại thật sự cút đi mất, lập tức hoảng hốt, vội vàng đuổi theo nhưng chỉ thấy được đuôi xe taxi, chẳng mấy chốc ngay cả đuôi xe cũng không thấy nữa.
“Tên vô lại chết tiệt không phải cút thật rồi đấy chứ?”, Lâm Vũ Hân thực sự không yên tâm, thoáng chốc mất hết chủ kiến, thậm chí có hơi hối hận vì vừa rồi đã nói lời nặng nề, mắng cho Tần Hạo chạy mất rồi.
“Phải làm sao đây?”
Lâm Vũ Hân đi qua đi lại trong phòng, gọi điện thoại thì tắt máy mất rồi.
Lâm Vũ Nghi thay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si-bat-dac-di/893626/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.