Tần Hạo im lặng lắng nghe, anh chưa từng thấy vẻ thương cảm của ma nữ này bao giờ nên không khỏi ngây người.
Lâm Vũ Nghi như đang kể một câu chuyện đã xảy ra từ lâu lắm rồi, ánh mắt trở nên mơ màng.
“Khi đó mẹ đã không còn, chúng tôi thì chưa biết gì, bố thì bận rộn, ông ấy bận kinh doanh, bận đi tiếp khách, bận kiếm tiền, tôi và chị chỉ biết dựa vào nhau mà sống!”
“Cũng vì chưa biết gì nên chúng tôi luôn thích tranh giành. Hai chị em tôi không thiếu tiền nhưng lúc đó ngây ngô lắm, luôn cảm thấy đồ của người khác mới là thứ tốt nhất!”
“Có một lần vì một món đồ chơi số lượng có hạn mà chúng tôi đã cãi nhau, cãi om sòm cả, tôi tưởng chị sẽ nhường tôi nhưng không hề! Sau đó tôi đã làm hỏng món đồ chơi đó, tôi nhớ chị đã khóc rất lâu vì đau lòng!”
“Giành kem cũng vậy, giành được về tay thì kem đều chảy hết cả!”
Lâm Vũ Nghi lẳng lặng nhìn Tần Hạo, ánh mắt trông thật buồn.
“Sau này lớn lên, cái gì chị cũng nhường tôi, vì chị là chị, nên thương tôi, yêu tôi như mẹ vậy!”
Tần Hạo gật đầu, khẽ nói: “Cô ấy đúng là một người chị tốt”.
“Nhưng tôi không biết chị ấy có còn nhường tôi nữa không!”
Lâm Vũ Nghi nhìn Tần Hạo với ánh mắt sâu xa, rồi bỗng bật cười, nói: “Được rồi, chuyện kể hết, ăn cũng đã xong, đi thôi, chúng ta về nhà. Tôi đau đầu quá, muốn đi ngủ!”.
“Ừ!”
Tần Hạo đã quen với sự thay tính đổi nết kỳ quặc của ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si-bat-dac-di/893624/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.