Chu Nghị kinh ngạc giơ ngón cái lên, nói: “Hóa ra là tài xế lão làng trong truyền thuyết à, khâm phục, khâm phục, tài xế lão làng dẫn theo tôi đi!”
“Cút!”
Tần Hạo giơ ngón giữa lên chẳng hề khách khí.
Bên kia Vương Tú Quân và Lâm Vũ Nghi đã vui vẻ nói chuyện với nhau, không còn nhận ra trước đây cô nàng này có thành kiến với Vương Tú Quân nữa, còn cẩn thận dặn dò Tần Hạo tuyệt đối không được quá thân mật với Vương Tú Quân nữa chứ.
Xem ra cô nhóc này có người mời đi ăn là quên hết mọi chuyện.
Tần Hạo để ý thi thoảng Vương Tú Quân lại nhìn đồng hồ, hơi chau mày, hình như còn đang đợi ai đó.
Tần Hạo đảo mắt, ở đây mới có tất cả ba mươi lăm người, ngoài Lâm Vũ Nghi ra thì tất cả đều là thành viên của câu lạc bộ Teakwondo, còn hai người nữa chưa tới.
Có lẽ cô ấy đang đợi hai người đó.
Tần Hạo không để tâm chuyện chờ đợi, dù sao cũng không phải anh mời.
“Mẹ kiếp, mấy người đó vẫn chưa tới, phải làm sao đây? Hội trưởng, hay là không đợi họ nữa?”
Chu Nghị là người thẳng như ruột ngựa, thấy thời gian đã quá nửa tiếng bèn cảm thấy không vui.
Vương Tú Quân chau mày, gọi điện thoại.
“Năm phút nữa còn không tới thì đừng bao giờ bước vào cửa của câu lạc bộ Teakwondo nữa!”
Một câu nói khí thế hừng hực.
Cuối cùng thì Tần Hạo cũng đã được chứng kiến một Vương Tú Quân đầy khí thế.
Có lẽ những người khác không ngờ giọng điệu của Vương Tú Quân lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si-bat-dac-di/893622/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.