Đường Kiều vui mừng rời khỏi ký túc xá, tới gặp Vương Tú Quân ở trước cổng trường, hai người cùng đi dạo phố.
Tần Hạo chẳng có tâm trạng gì nên quay trở về khu biệt thự Thính Triều, vừa bước vào cửa thì anh đã thấy Lâm Vũ Nghi đang ngồi bấm điều khiển tivi với vẻ mặt chán ngắt, không thấy bóng dáng Lâm Vu Hân đâu, có lẽ cô ấy đã trở về phòng của mình.
Tần Hạo cười tủm tỉm đi tới, ngồi xuống bên cạnh Lâm Vũ Nghi, không khỏi buồn cười khi nhìn bộ dạng tức giận của cô ấy và nói: “Này, tên khốn khiếp nào đã chọc giận cô hai của chúng ta vậy, không vui sao?”
“Xa tít chân trời, gần ngay trước mặt!”
Lâm Vũ Nghi cố tình không nhìn anh, tức giận nói.
Tần Hạo cố ý nhìn xung quanh, nói: “Vậy sao? Vậy người đâu, ở đâu rồi?”
“Chính là anh đấy!”
Lâm Vũ Nghi trừng mắt, nhìn bộ mặt tức cười của anh, cuối cùng cô ấy không nhịn được nữa, hất cằm lên chất vấn: “Anh còn mặt mũi cười cợt à, tôi hỏi anh, vừa rồi anh đã đi làm cái quái gì vậy?”
“Làm gì ấy à?”, Tần Hạo giả bộ không biết.
Lâm Vũ Nghi đưa tay ra nhéo, tức giận nói: “Còn giả bộ à, tôi hỏi anh, anh và Vương Tú Quân đã đi đâu làm gì vậy? Đừng tưởng tôi không biết hai người gọi xe rời đi, rồi lại cùng nhau quay về, có phải đi thuê phòng không?”
“Hả…”
Tần Hạo nín thở, sức tưởng tượng cô nàng này cũng kinh khủng quá, như vậy mà cũng nói ra được.
Anh ngạc nhiên nói: “Cô nghĩ đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si-bat-dac-di/893613/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.