Lâm Vũ Hân trừng mắt nhìn Tần Hạo, sau đó cô an ủi: “Không sao cả, thua thì thua thôi, dù sao em đâu có đá, chúng ta về nhà thôi!”
Lâm Vũ Nghi lắc đầu nói: “Em là đội trưởng đội cổ vũ, trận đấu còn chưa kết thúc, em không thể chùn chân được, cho dù thế nào, em cũng phải kiên trì tới cuối!”
Tần Hạo nhìn Lâm Vũ Nghi, mặc dù cô ấy rất không vui nhưng lúc cô ấy nói những lời này lại vô cùng kiên quyết.
Không ngờ cô sinh viên nhỏ tuổi này lại có một mặt quật cường đến thế.
“Người đẹp, chào cậu, tôi là Lý Dật Phong, mình làm quen được không?”
Lý Dật Phong đang nghỉ ngơi, chuẩn bị cho hiệp sau, nhưng cậu ta vô tình nhìn thấy hai cô gái xinh đẹp nhìn na ná nhau đang đứng bên kia. Thế là hai mắt cậu ta sáng lên, lật đà lật đật chạy tới.
Lâm Vũ Nghi lắc đầu nói: “Không!”
Tính cách Lâm Vũ Nghi rất ngoan ngoãn, ít nhất bên ngoài là thế, cũng chả biết ăn nói thô lỗ. Mặc dù cô ấy rất ghét cậu sinh viên vừa mới chế giễu, coi thường sinh viên trường cô ấy.
Lý Dật Phong nghe xong vẫn không nản, cậu ta lại nói tiếp: “Sao lại không? Cho tôi một lí do đi?”
“Bởi vì cậu không đẹp trai!”
Lâm Vũ Nghi thật thà nói một lí do tưởng chừng rất hợp lí.
Mọi người xung quanh bỗng chốc cười phì.
Gương mặt đắc ý của Lý Dật Phong như sững lại, đỏ lựng lên, cậu ta tức giận nói: “Cậu nghĩ cậu xinh đến mức nào? Bình thường hơn cả bình thường ấy chứ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-si-bat-dac-di/893602/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.