Tôi sẽ cố gắng hết sức còn kết quả ra sao không ai dám chắc.
Đó là lời nhắc nhở cuối cùng Tôn kiều diễm nói với anh.
Vẫn ngã tư đó, rốt cuộc Khấu Quân Khiêm cũng hiểu được một điều ý trời quảnhiên không đến lượt người phàm tục như anh có thể điều khiển là điềukhiển được.Anh ngẩng đầu nhìn đồng hồ điện tử trên đường nhiệt độ hômnay dưới 13 độ c.
Mẹ kiếp! lạnh chết anh rồi.
Lúc trướcHải Tần cũng không có nói cho anh biết thời tiết khi đó lại lạnh đến như vậy.Người qua đường đều dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn anh.
Có vẻ nhưlần này Tôn kiền diễm thực sự tận lực giúp đỡ.Nhớ lại lần trước anh trởvề bị sớm hơn một năm còn hôm nay thì quả thật đúng ngày chỉ có điều lúc liếc mắt nhìn thời gian hiện phía dưới đồng hồ anh không khỏi muốn phát điên thêm một lần nữa.
Đã 4strong5…làm sao kịp đây!
Anh bất chấp ánh mắt quái dị của mọi người nhanh chóng chạy vội đến nhà côđiên cuồng ấn chuông cửa, liên tục 15 phút vẫn không có ai ra mởcửa.Đúng lúc đó cửa nhà 54 bên cạnh mở ra.
“Anh bạn trẻ! anh tìm cô bé nhà họ khúc sao? ”
Khấu Quân Khiêm quay đầu thì thấy một bà lão chừng 70, 80 tuổi đang đứngđấy.Chính là bà Thái lúc còn sống mà Lâm Giang từng nhắc đến.
“Đúng vậy! có phải cô ấy đã đi du lịch tốt nghiệp không? Cô ấy đi rồi sao? ”
Bà lão nghĩ nghĩ “Hình như con bé chỉ nói muốn về quê thăm ông bà nội vài ngày”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-mat/2518404/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.