Cả buổi tối Khúc Hải Tần cũng không trở lại phòng.
Sáng sớm hôm sau anh thức dậy liền rời giường chuẩn bị ra khỏi nhà. Khúc Hải Tần đang ngồi cho chó ăn ở cửa ra vào nhìn anh hỏi
“Anh đi đâu đấy?”
Mỗi lần có việc ra ngoài anh đều nói trước với cô một tiếng mà lúc này thật khác thường không nói lời nào cầm chìa khóa cứ thế bước đi.
“Đi ănsáng với Diệp Dung Hoa” Khấu Quân Khiêm cố ý nói. Cô muốn anh ở bên Diệp Dung Hoa. Được thôi! Anh sẽ đi! Dù gì cô cũng chẳng sao cả. Anh thừanhận làm như vậy thực sự ngây thơ cho nên lời vừa nói ra đã lập tức hốihận đỉnh mở miệng nói thêm gì đó.
“Vậy à!” cô thấp giọng trả lời, tiếp tục quay ra chơi với cún.
Thật đúng là không sao cả!
Anh buồn bực đem lời định nói nuốt trở lại trầm giọng
“ Tôi chỉ đi một lúc thôi, không lâu lắm đâu”
Đúng là anh muốn đi tìm Diệp Dung Hoa để nói chuyện rõ ràng với cô. Đã hiểuđược tâm tư của mình anh sẽ không tiếp tục sai lầm nữa. Tuy rằng KhúcHải Tần có thể không chấp nhận anh nhưng anh vẫn sẽ làm như vậy. Tìnhyêu không phải sự lựa chọn không ăn cái thì ăn nước. Về phần Diệp DungHoa cô muốn đá, muốn đánh anh đều chấp nhận. Tất cả đều là lỗi của anh,là anh không hiểu rõ tâm ý của mình đã tùy tiện theo đuổi người ta, cóbị oán hận, bị giết cũng được.
Anh với Diệp Dung Hoa hẹn nhau ăn sáng ở cửa hàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-mat/2518398/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.