Anh không nghĩ những lời của Tôn mỹ nhân có liên quan đến mình.
Từ đó trở đi, cứ mỗi lần thay da đổi thịt,tiểu tằm cưng của anh ngày càngtrở nên xinh đẹp hơn trước.Đương nhiên không phải nói Diệp Dung Hoakhông đẹp,mà là hình dáng hiện giờ có vẻ hợp với cô hơn.Anh có cảm giácvẻ đẹp của Khúc Hải Tần là phải như vậy.Khấu Quân Khiêm rời mắt khỏiquyển tạp chí chăm chú quan sát Khúc Hải Tần đang nhàm chán chơi trò bắt tay với chó.
Nuôi chó cũng không phiền phức như anh tưởng,hơnnữa cô dạy nó rất tốt,ngoài những lúc hẹn hò với Diệp Dung Hoa anh cũngcó thể miễn cưỡng dắt nó đi dạo.Một chủ một chó xem ra khá hòathuận,trên thực tế anh cảm thấy nó coi cô là chủ chứ không phải anh.
“Nghiêm! Đầu hàng! Giả chết” Đúng là trò chơi ngu ngốc không hiểu sao bọn họ vẫn có thể vui vẻ như vậy.Mỗi lần chó con bắt chước theo khẩu lệnh của côđều khiến cô cười ha hả.
“Hải Tần! qua đây” anh ra lệnh.
“Chuyện gì?” nghe thấy cô lập tức quay đầu,chạy tới ngoan ngoãn ngồi bên cạnh anh.
“Tay phải” anh nói
Thấy cô ngoan ngoãn giơ tay ra bộ dạng không khác gì chó con,anh thiếu chút nữa nhại theo cô “Bắt tay! Đầu hàng ! Giả chết”
Anh cố gắng nhịn cười
“Làm sao vậy?” cô nghi hoặc nhìn anh.
“Không có gì” anh ho nhẹ,che giấu ý cười cúi xuống chăm chú quan sát đường vân trong lòng bàn tay cô.
“ Sắp phải thay bức vẽ mới rồi” thời gian này cô thật lười biếng suốt ngày chỉ thích ngủ.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-mat/2518391/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.