“Anh yên tâm!về sau sẽ có”
“Thật không?” cho rằng cô đang an ủi. Khấu Quân Khiêm cầm quyển sách trên bàn bắt đầu đọc. Khúc Hải Tần cũng rất nghĩa khí rút ra một quyển khác xemtrước một lần rồi giúp anh đánh dấu trọng điểm không nhàn hạ ngồi mộtbên hóng mát như mọi khi.
“Tôi…”
“Sao vậy?” cô vẫn dùng bút huỳnh quang đánh dấu trọng điểm đầu không buồn ngẩng lên.
“Không có gì! Tôi chỉ muốn nói thực sự cảm ơn cô” anh cảm nhận được cô thànhtâm thành ý giúp anh cho dù có theo đuổi được hay không anh đều cảm kích tự đáy lòng.
Quyển thứ nhất còn chưa đọc hết một nửa đã đến ngày anh phải đưa cún con đến bác sĩ khám lại. Trên đường không ngờ gặp được Diệp Dung Hoa vừa tan làm.
“Hi ! hai ngày nay không thấy anh đi mua đồ ăn sáng nhỉ, bận rộn lắm phải không?”
Không nghĩ tới cô lại chủ động bắt chuyện với mình, anh hơi thụ sủng nhược kinh. Sau khi hoàn hồn mới vội vàng trả lời.
“Đúng vậy! tôi có mấy bản vẽ đến hạn nộp nhưng bây giờ cũng coi như xongrồi”.Trong lúc làm việc anh không bận tâm đến bất kì việc gì khác,đếnchân cũng không buồn ra khỏi cửa. Thực trạch! Đương nhiên còn có mộtnguyên nhân khác. Từ khi có Khúc Hải Tần, hằng ngày cô đều đặt đồ ănngon đưa đến tận nhà, anh cũng không cần phải ra ngoài mua đồ nữa.
“Cún con có khỏe không?” cô dịu dàng vuốt ve con cún đang được anh ôm tronglòng. Anh rất cẩn thận còn dùng áo khoác chắn gió cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-mat/2518385/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.