“Chuyện này….cô là…”
“Tôi là Khúc Hải Tần.”
“Cô Khúc, là như vậy, căn phòng này gần đây tôi đã thuê rồi cho nên…” anhkhông nói hết câu, thực ra cũng không cần phải nói thẳng ra người hiểucũng sẽ biết thức thời mà rời đi?
“Đây là nhà của tôi!” Khúc Hải Tần miễn cưỡng liếc nhìn anh một cái.
“Đó là trước kia” anh cường điệu “ hiện tại tôi là người bỏ tiền ra thuê,về tình về lý về pháp luật tôi hoàn toàn có quyền sử dụng nó.”
“Nhưng tôi sinh ra ở đây,lớn lên ở đây,người nhà đã bỏ đi từ rất lâu rồi tôicũng không tìm được họ. Nếu anh lại đuổi tôi đi thì tôi có thể đi đâuđược chứ…” cô càng nói càng nhỏ giọng, sầu não cúi đầu bộ dạng trôngthật thê lương.
Sao nghe giống như anh là loài cầm thú, lãnhhuyết vô tình, không có lương tâm vậy…Khấu Quân Khiêm nhất thời xấu hổkhông dám ngầng đầu.
“Xin lỗi, tôi nhất thời không nghĩ đến…” anh không bắt bẻ cô, lại còn có chút thương cảm.
“Vậy tôi có thể ở lại đây không?” giọng nói yếu ớt bi thương.
Cô ta…nếu anh không đồng ý không phải sẽ khóc đấy chứ?
Khấu đại gia anh không sợ trời không sợ đất chỉ sợ nhất là nước mắt phụ nữ.
“Ở ở ở, cô muốn ở bao lâu cũng được.” anh không suy nghĩ gật đầu như giã tỏi.
“Tôi muốn đi ngủ…” tiếng nói cực kỳ tội nghiệp.
“Được! mời mời, trên đất nhiều đồ linh tinh như vậy đi cẩn thận một chút!” anh lập tức tự động dọn dẹp tạp vật trên giường,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-mat/2518377/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.