Bọn họ không phải chịu những Bệnh Tật đau đớn, nhưng thoái hóa và suy tàn vào một Thời kỳ nhất định... Một số người nói rằng sự sự Buồn Bã triền miên của họ là do tình trạng đu đưa không ổn định của họ.
—Trích The Secret Commonwealth của Robert Kirk và Andrew Lang (1893)
Sáng sớm hôm sau, Donia tỉnh dậy trên sàn, Sasha nằm chắn giữa cô và cửa. Không có ai mang tới cho cô lời nhắn nào từ Keenan. Không có cận vệ nào gõ cửa nhà cô.
"Có phải anh ấy bỏ rơi ta rồi không?" Cô thì thầm với Sasha.
Con sói ẹp tai về phía sau và rên lên
"Khi thực ra ta có thể hoan nghênh sự hiện diện của anh ấy, thì anh ấy lại không ở đây". Nhưng cô không khóc, không khóc vì anh ấy. Cô đã khóc đủ trong nhiều năm rồi.
Cô đã hy vọng anh nghe tin về cái chết của Agatha, và sẽ đến đề nghị cô chấp nhận sự giúp đỡ của anh. Cô không thể, nhưng như thế sẽ dễ hơn – và an toàn hơn – những gì giờ đây cô phải làm.
"Lại đây, Sasha". Cô mở cửa và ra hiệu cho Evan lại gần. Ít nhất anh ấy cũng đang ở đây đợi cô.
Chàng vệ binh thanh hương trà bước tới, giữ một khoảng cách lễ độ, đứng trên đám cỏ khô héo ở phía trước hang hiên cho đến khi Donia nói, "Vào hẳn đi".
Cô không đợi để xem anh ấy có đi theo không. Cái ý nghĩ về việc mời một trong những vệ binh của Keenan vào nhà mình – dù đó là Evan,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-nguy-hiem/2839567/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.