Bọn họ sống lâu hơn chúng ta nhiều; nhưng cuối cùng cũng chết, hoặc [ít nhất] cũng biến mất khỏi Trạng thái đó.
—Trích từ The Secret Commonwealth của Robert Kirk và Andrew Lang (1893)
Khi Donia trở về sau cuộc đi dạo buổi tối, Beira đang đợi sẵn ở mái hiên, nằm tựa trên một chiếc ghế được tạo ra từ băng đá.
Hầu như vu vơ, Nữ Hoàng Mùa Đông khắc hình những khuôn mặt đang kêu thét vào một phiến băng bên cạnh bà. Trông như thể những con tinh trong bản khắc đó bị nhốt sống, quằn quại và la hét.
"Donia, con yêu", Beira phun ra, đứng lên bằng một điệu bộ trông như thể bà bị kéo thẳng dậy bởi những sợi dây vô hình. "Ta đã bắt đầu tự hỏi liệu có nên cử Agatha đi tìm con hay không".
Mụ phù thủy vừa được nhắc tên cười nhăn, để lộ những khoảng trống nơi đáng lẽ là mấy cái răng.
"Beira. Thật là..." Donia không thể tìm ra từ nào nghe không quá giả dối. Bất ngờ? Vui mừng? Không, chẳng từ nào trong hai từ đó. "Tôi có thể làm gì cho bà?"
"Câu hỏi hay đấy". Beira dung một ngón tay gõ nhẹ vào cằm cô.
"Chà, giá như con trai đủ biết điều để hỏi câu hỏi đó" – Beira cau mày vẻ hờn dỗi – "nhưng nó lại chẳng được như vậy".
Ngang qua khu vườn, trên mấy ngọn cây, một số vệ binh giơ tay chào. Chàng vệ binh thanh hương trà vẫy tay.
"Con có biết con trai ta đang làm gì không?"
Donia không trả lời; đó không thực sự là một câu hỏi.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-nguy-hiem/2839559/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.