Chính Lan Hà cũng không ngờ rằng, thoát khỏi cảnh nghèo túng khốn cùng thuở nhỏ và sự trêu ngươi của số phận sau này, người em trai lớn lên trong sự bình yên, yêu thương và dung túng, lại trở thành một tiểu quỷ nghịch ngợm.
Cộng thêm bản tính của một bậc thầy làm nũng, ngày hôm đó tất cả những người bị cuốn vào sự kiện ngôi sao nhỏ màu tím, cuối cùng đều được A Nặc dỗ dành bằng từng cái ôm một.
Tuy viên tinh thạch màu vàng trên thanh kiếm không gỡ xuống được, nhưng ngày hôm sau, Alger đã cho người tìm một viên lớn hơn đến, tặng cho người chú nhỏ mới bốn năm tuổi này của cậu.
Lan Hà có chút buồn bực.
Bởi vì dù anh có dỗ dành thế nào, A Nặc vẫn không thể gọi được một tiếng "anh trai", không phải cố ý không gọi, mà là thật sự không gọi được.
Giống như việc dù không còn ký ức, biến thành một đứa trẻ, hắn vẫn theo bản năng sợ soi gương.
Rất nhiều thứ, dù cho trên ý nghĩa thời gian đã quay về quá khứ, cũng không thể hoàn toàn xóa nhòa.
Đôi khi anh nghĩ, A Nặc bây giờ như vậy cũng rất tốt, cứ thế vui vẻ lớn lên, huynh trưởng như cha, anh không ngại thực sự nuôi A Nặc như con một lần nữa.
Xuất phát từ sự ích kỷ của một người anh, anh không muốn A Nặc nhớ lại bất kỳ chuyện đau khổ nào đã xảy ra trước đây.
Dù cho anh rất muốn đối mặt với A Nặc nói một câu xin lỗi.
Ngày đó khi anh chết trước mặt A Nặc, A Nặc nhất định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5266437/chuong-385.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.