Tây Bắc Tinh Vực. Chợ đen. Nhiếp Lương trước tiên cho Alansno uống một ít dung dịch dinh dưỡng ôn hòa. Từ tận đáy lòng, anh cảm thấy để Thượng tướng dùng thứ như dung dịch dinh dưỡng là không hề phù hợp, đặc biệt là khi Thượng tướng bây giờ vẫn còn là một đứa trẻ. Anh định đi mua cho Thượng tướng ít quần áo trước, sau đó đến khách sạn ở tạm, anh dự tính sẽ tự mình nấu ăn, đồ mua bên ngoài không sạch sẽ và an toàn bằng tự tay anh xử lý. Vì tình hình của Thượng tướng bây giờ khá đặc biệt, Nhiếp Lương sợ hắn đi lạc, sau khi được Alansno đồng ý, cuối cùng anh cũng đã có thể, qua một lớp găng tay, nắm lấy tay Alansno. Trong lòng Nhiếp Lương là cảm xúc gì người khác không biết, nhưng vẻ mặt lại vô cùng vững chãi, anh cúi đầu cười: "Nơi này có rất nhiều thứ hay ho." Thiếu niên nhỏ bé mặc chiếc áo hoodie rộng thùng thình khẽ "ừm" một tiếng. Alansno chú ý quan sát xung quanh. Người qua lại rất cao, đều là người lớn, chiếc áo hoodie vẫn ảnh hưởng đến tầm nhìn của hắn, phần lớn hắn chỉ có thể nhìn thấy từ thắt lưng của người khác trở lên. Qua những lời bổ sung và giải thích không ngừng của Nhiếp Lương, Alansno có thể phân biệt được đâu là lính đánh thuê, đâu là người nhận việc vặt trên phố, đâu là bọn du côn lêu lổng. Càng đi vào sâu bên trong, không khí càng nghiêm túc hơn, bọn du côn cũng xuất hiện càng ít. Tinh thần của Alansno rất nhạy bén, hắn mơ hồ nhận ra, những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5266430/chuong-378.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.