Phong Khác rời khỏi Trung Nghĩa Hầu phủ, để tránh bị theo dõi, hắn đã lượn lờ vòng vèo rất lâu ở ngoại ô kinh thành rồi mới lén lút lẻn vào Nhiếp Chính Vương phủ.
Trở về, hắn liền vào phòng mình trút bỏ bộ dạng diêm dúa kia.
Hắn vẫn canh cánh trong lòng chuyện sức khỏe của Liên Thận Vi, thay y phục xong liền ra ngoài tìm người, bấy giờ đã là ban đêm, hắn tình cờ gặp Thiên Nam với vẻ mặt nghiêm nghị, đang vội vã đi đâu đó.
Phong Khác vẫy tay: "Đi đâu vậy?"
Thiên Nam chắp tay: "Bắc Di tấn công biên cương, đã chiếm được một thành. Trước đó chủ tử cứ mơ mơ màng màng nên thuộc hạ và Minh Chúc không dám bẩm báo, bây giờ lại có tình hình khẩn cấp..."
Phong Khác giơ tay chặn lại: "Dừng."
"Đừng nói cho hắn biết."
Thiên Nam: "Nhưng mà..."
Những lúc tâm trạng không tốt, Phong Khác đến cả mặt mũi của Liên Thận Vi cũng chẳng nể nang, sắc mặt hắn lập tức trầm xuống: "Ngươi muốn chủ tử nhà ngươi chết sớm thì cứ việc nói cho hắn biết ngay bây giờ."
Vừa mới từ bờ vực vách đá trở về, lại thêm một trận sốt cao.
Lẽ nào cả triều đình văn võ bá quan đều là đồ ăn hại cả sao?! Rời khỏi Liên Thận Vi thì không xoay xở được nữa à? Tiểu hoàng đế kia ngay cả chút nguy cơ này cũng không ứng phó nổi, thì đừng làm hoàng đế nữa!
Hơn nữa, hắn nhận ra Liên Thận Vi lúc này khó khăn lắm mới có chút ý niệm muốn nghỉ ngơi, tuyệt đối đừng gây chuyện vào thời điểm mấu chốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262160/chuong-278.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.