Trong lúc nhất thời hắn không màng đến chuyện khác, vội vàng đặt khăn tay xuống, cẩn thận xắn tay áo hai bên của Liên Thận Vi lên. Ánh mắt của Diệp Minh Thấm tránh đi trong giây lát, rồi khựng lại, nhìn sang.
Chỉ một cái nhìn này, tâm thần nàng đột nhiên rối loạn, thậm chí không để ý đến điều gì khác, bất chợt bước lên một bước, thất thanh nói: “Vết thương này?!”
Trên đoạn cánh tay lộ ra của người thanh niên, đang được quấn một lớp gạc sạch sẽ, buộc rất chắc chắn. Còn những chỗ không bị che khuất khác, bao gồm cả cánh tay còn lại, chi chít toàn là sẹo.
Vết mới, vết cũ, hoặc lớn hoặc nhỏ, hoặc nông hoặc sâu, chạm mắt kinh tâm.
Tựa như dấu vết của phạm nhân sau khi bị tra tấn, hành hạ trong ngục hình, nhưng nhìn kỹ lại, thì đều là những vết thương do dao cắt.
Phong Khác tháo băng gạc ra, phát hiện quả nhiên trên đó có những vệt máu lấm tấm.
Rõ ràng đã kết vảy rồi sao lại nứt ra?
Hắn dời tầm mắt xuống, phát hiện ra những vết mài và vết hằn trên cổ tay phải của Liên Thận Vi.
Tên này trước đó đã buộc thứ gì trên tay?
Hắn mơ hồ đoán được có thể liên quan đến Cảnh Thành Đế.
Đơn giản đắp một ít thuốc lên vết thương, thay một lớp gạc sạch sẽ quấn quanh cả cánh tay và cổ tay. Phong Khác vắt chiếc khăn thấm rượu, lau cánh tay còn lại của Liên Thận Vi.
Thiên Nam thấy vậy: “Phong tiên sinh, để ta.”
Hắn có kinh nghiệm, thường thì trong tình huống này, chủ tử sẽ sốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262157/chuong-275.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.