Trong biển ý thức.
Cung Độ đã nửa tỉnh nửa mê suốt nhiều ngày, hiếm hoi lắm mới có chút tinh thần. Hắn nhích người vài bước trên ghế sô pha, nhặt lên cuốn sổ dày và cây bút đã bị bỏ xó từ lâu, lật qua kịch bản của Violet và Hướng Dương Quỳ, rồi vẽ ba gạch ngang trên trang giấy trắng tinh của Quân Tử Lan.
Sau đó lại vẽ thêm một mũi tên chỉ xuống.
Ở đoạn hai phần ba, hắn khoanh một vòng tròn, đánh dấu trọng điểm.
Quả cầu ánh sáng nhỏ sà tới: “Kịch bản sao?”
Cung Độ ném bút đi, lười biếng đáp: “Ừm.”
“... Không viết nữa sao?” Quả cầu ánh sáng nhỏ không thể tin nổi, nó so sánh mấy nét vẽ trên tờ giấy này với kịch bản dày cộp của hai thế giới trước, “Có ý gì vậy?”
Cung Độ: “Ngươi sẽ không muốn biết đâu.”
Quả cầu ánh sáng nhỏ: “...”
“Mắc phải chứng suy kiệt này thật là mệt mỏi,” Cung Độ nằm thẳng đơ, giọng nói nhàn nhạt, hắc khí toàn thân gần như sắp tràn ngập cả biển ý thức, “Ta không vui, thì những kẻ khác cũng đừng hòng vui vẻ.”
Quả cầu ánh sáng nhỏ lo lắng, định khuyên hắn nghĩ thoáng một chút.
Rồi nó nghe thấy Cung Độ nói, “Ta thảm như vậy, bọn họ tất cả đều phải nhìn thấy — Khí vận đều là của ta.”
Trạng thái nửa mê nửa tỉnh kéo dài vô cùng giày vò, hắc khí tích tụ trong lòng Cung Độ ngày một nhiều, tính tình cũng có sự thay đổi vi diệu. Hắn cảm thấy suy nghĩ không cần khí vận trước đây của mình thật đúng là ngu xuẩn.
Chỉ một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262150/chuong-268.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.