Liên Thận Vi thay y phục xong, được Thiên Nam dìu, từ sau tấm bình phong bước ra.
Bấy giờ đã là đêm khuya, trăng sáng sao thưa.
Phong Khác đang xử lý sáu đóa ‘hoa đào’ vừa lấy ra từ trên người hắn. Lũ cổ trùng này chỉ vừa kịp giúp độc tính và dược tính trong cơ thể Liên Thận Vi đạt đến trạng thái cân bằng đã bị Phong Khác cưỡng ép rút ra.
Ngân châm thon dài khều qua lại hai cái, Phệ Tủy Cổ co rúm lại rồi từ từ chết đi, xác của chúng được hắn thu vào trong bình ngọc.
Nghe thấy tiếng động, Phong Khác không quay đầu lại, giọng lạnh nhạt: "Cũng khó cho ngươi khi vẫn còn đứng dậy được."
Sắc mặt Liên Thận Vi trắng bệch thấy rõ, hàng mi như phủ một lớp sương lạnh, cả người toát ra hàn khí, động tác cũng rất chậm chạp. Giai đoạn trị liệu sau cùng phải cho thêm đá vào thùng tắm, trong cơn nóng lạnh giao thoa, hắn đã tỉnh lại. Về sau ngoài cảm giác lạnh buốt ra, đến cả cơn đau cũng không còn cảm nhận được nữa.
Hắn ngồi đối diện Phong Khác: "Đa tạ."
Minh Chúc rót cho hắn một ly nước nóng để làm ấm tay.
Minh Chúc: "Thuộc hạ đi chuẩn bị thêm chút đồ ăn cho ngài."
Liên Thận Vi: "Đi đi."
"Đưa tay ra," Phong Khác bắt mạch cho hắn, lòng trĩu nặng nhưng sắc mặt vẫn thản nhiên liếc hắn một cái: "Nếu về trễ thêm một ngày nữa, ta đảm bảo ngươi còn lạnh hơn bây giờ."
"Nói đi, rốt cuộc là chuyện gì?"
"Trong thư Minh Chúc hẳn đã đề cập."
"Quá chung chung, chỉ biết là gặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262148/chuong-266.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.