Bên ngoài Phù Độ sơn trang.
Liên Thận Vi xuống xe ngựa, khẽ nheo mắt nhìn về phía trước.
"Thay đổi rất nhiều."
Bố cục cây cối bên ngoài sơn trang nhìn vào đã có chút xa lạ, dây leo bám đầy trên tường, gạch đá đã có những kẽ nứt, không còn vẻ phồn thịnh như xưa.
Minh Chúc: "Chủ tử không vào trong xem sao ạ?"
"Chỉ đứng từ xa nhìn một cái là tốt rồi."
Đó là nơi thuộc về Liên Du Bạch, hôm nay lại là ngày giỗ của người đã khuất, hắn vẫn là không nên đến làm phiền.
A tỷ thích mùa đông, hoa mai nở trong giá rét, nhưng Kim Lăng lại không mấy khi có tuyết, vậy nên mỗi lần tuyết rơi đều rất mới lạ, đất trời một màu trắng tinh không tì vết.
Hắn lại thích cảnh xuân ở Kim Lăng hơn, vạn vật sinh sôi, trăm hoa đua nở ngát hương đầy sân.
Ngày mùng hai tháng sáu của mười năm trước, không phải một ngày nắng đẹp như bây giờ, lúc hắn nhận được tin tức chạy đến Phù Độ sơn trang, mọi chuyện đã kết thúc rồi.
Người ta thật sự là một loài động vật rất mâu thuẫn và phức tạp.
Đôi khi hắn cảm thấy, mình bây giờ như vậy, đợi mọi chuyện kết thúc, cứ thế mà chết đi cũng chẳng có gì không tốt, sớm một chút đến bầu bạn cùng a tỷ và mọi người.
Nhưng đôi khi hắn lại nghĩ, thật không cam lòng.
Hắn vẫn còn rất nhiều rượu ngon của Phượng Hoàng Đài chưa uống, hắn còn rất nhiều nơi chưa từng đi qua, hắn còn có tri kỷ bằng hữu, còn có những món nợ chưa thể bù
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262140/chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.