Liên Thận Vi ăn vài miếng chè ngọt đã cảm thấy trong lồng ngực hơi ngứa, hắn đè giọng ho khẽ vài tiếng, không muốn ăn nữa.
Hắn đứng dậy đến bên cửa sổ, siết lại áo choàng, đáy mắt phản chiếu ánh đèn rực rỡ: "Thật náo nhiệt."
Một sự náo nhiệt thái bình an lạc.
"Kinh thành không phải cũng náo nhiệt sao?"
"Không giống nhau."
Đường phố kinh thành có không ít lời mắng chửi hắn, trong các quán trà tửu đ**m kể cũng không hoàn toàn là những câu chuyện ân oán tình thù, người qua lại có nhiều kẻ quyền thế quý tộc, thêm một tầng gò bó và thế lực. Hắn trước nay không muốn ra ngoài.
"Chỗ nào không giống?"
"Đợi có ngày ngươi đến kinh thành, sẽ hiểu."
Liên Thận Vi cười cười, bổ sung: "Cũng có chỗ giống nhau."
Cừu Triệt ngước mắt.
Liên Thận Vi nói: “Bất kể là kinh thành hay Kim Lăng, đều là chốn nhân gian náo nhiệt ồn ào.”
Cừu Triệt nghe xong, xoa xoa Vô Lượng kiếm bên cạnh:
“Tiếc là bây giờ ngươi có tỉ thí với ta cũng không thể uống rượu.”
Y cúi mắt, tự rót đầy một ly.
Liên Thận Vi hỏi: “Ý gì?”
Cừu Triệt uống một hơi cạn sạch, “cạch” một tiếng đặt ly rượu rỗng xuống bàn, khẽ cười: “Nếu không, ta nhất định sẽ cùng ngươi đánh một trận sảng khoái đến tận hứng, trên ngọn tháp cổ tự cao nhất Kim Lăng, vừa nghe các lão hòa thượng dưới tháp mắng chửi, vừa cùng ngươi uống rượu, từ trên cao phóng mắt nhìn xuống chốn nhân gian náo nhiệt ồn ào mà ngươi nói.”
Chàng thanh niên đứng bên cửa sổ khẽ sững lại, những ngón
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262137/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.