Người có nội lực cao thâm có thể nhìn trong đêm, nhưng trước mắt Liên Thận Vi lúc này lại tối sầm, cảnh vật trong động mờ ảo.
Tấm mạng che càng khiến hắn chẳng thấy gì, hắn bèn tháo nó xuống, lảo đảo mấy bước, không biết vấp phải thứ gì, ngã sõng soài thảm hại trước giường đá.
“Khụ khụ...”
Thanh niên ho ra máu không ngừng, độc tố tích tụ nhiều năm trong máu đạt đến cân bằng rồi lại mất cân bằng, phát tác còn dữ dội hơn nhiều so với lúc vừa được Phong Khác cứu ra mười năm trước.
Hắn đau đớn co quắp người lại, máu cũng mất đi hơi ấm, bên gáy, sau tai là một mảng lạnh lẽo dính nhớp. Liên Thận Vi không biết đó là máu hay là mồ hôi lạnh trên người mình.
Nếu là máu, vậy thì quả thật có chút lãng phí.
Lúc rạch tay lấy máu ban nãy, đến cuối gần như không chảy ra được nữa, nếu lúc đó máu chảy dễ dàng như bây giờ, hắn đã chẳng cần phải rạch nhiều nhát như vậy trên cánh tay.
Liên Thận Vi mò từ trong lòng ra một ống trúc nhỏ, rút nút, đổ ra mấy viên thuốc thường ngày và một chiếc còi mật.
Hắn nuốt vội mấy viên thuốc lẫn với máu, rồi cầm chiếc còi, gắng gượng thổi hai tiếng.
Chiếc còi mật này được chế tạo đặc biệt, của hắn là còi mẹ, còi con chỉ có Minh Chúc và Thiên Nam giữ. Một khi còi mẹ được thổi, còi con sẽ tự động rung lên không tiếng động, để phòng trường hợp Liên Thận Vi gặp nguy hiểm mà hai người họ không tìm thấy.
Làm xong những việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262128/chuong-246.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.