Giọng điệu sùng bái của Lệ Ninh Phong đã để lại cho hắn ấn tượng rằng Tức Miên là một người rất lợi hại.
Dường như đúng là như vậy, chỉ vừa lộ diện đã trấn áp đám sát thủ kia không dám hành động thiếu suy nghĩ.
Ứng Cảnh Quyết khẽ ho vài tiếng, lúc cúi mắt thì hơi khựng lại, máu trên người hắn rất dễ dàng làm bẩn y phục của Tức Miên, hắn bất giác giằng ra: "Ta…"
Cổ tay bị thanh niên siết chặt không một tiếng động.
"…"
Đồng tử Ứng Cảnh Quyết co lại.
Hắn cảm nhận được sự cảnh giác của Tức Miên.
Tim Ứng Cảnh Quyết lại đập nhanh và căng thẳng, nếu thật sự có năng lực xem thường đám sát thủ phía đối diện, sao cảm xúc lại có thể căng thẳng đến vậy?
Vô số phỏng đoán nảy ra trong đầu hắn. Lẽ nào người này không phải Tức Miên, chỉ là giả mạo thân phận Tức Miên để cứu mình? Hay là… Tức Miên thân thể không khỏe, không thể đối đầu với những sát thủ đó?
Yết hầu của Trữ quân thiếu niên trượt xuống, nén đi sự kinh ngạc trong lòng, cúi đầu đi về phía trước.
Một bước.
Hai bước.
Cơn mưa lất phất lạnh lẽo như một đám sương mù tối tăm, chen chúc dày đặc trong không khí, mang đến cảm giác lạnh lẽo và ngột ngạt.
Hai ba giây này trôi qua đặc biệt khó khăn.
Đao Quỷ nheo mắt, đáy mắt dần nổi lên vẻ hồ nghi, lập tức lên tiếng: "Đợi đã."
Liên Thận Vi dừng lại, tay phải nắm chặt thanh kiếm từ từ siết lại.
Ánh mắt của Đao Quỷ dừng lại trên bàn tay cầm kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262125/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.