Xem xong thư, trong lòng Lệ Ninh Phong đã tin đến bảy tám phần, ngước mắt nói: “Ngài...”
Phong Khác lạnh lùng liếc hắn một cái, “Tại hạ Phù Biểu.”
Phù Biểu, ý là gió lốc vậy.
Thổi chết ngươi tên nhóc thối này.
Lão Hầu gia cũng đã xem thư, ông biết nhi tử mình có một vị sư phụ như vậy.
Đặc biệt nét chữ của vị sư phụ này của Ninh Phong rất phóng khoáng, mỗi lần nhìn thấy, ông lại nhớ đến lá thư từ một vị hiệp sĩ giang hồ nhận được ở biên cương ba năm trước.
Nét bút tuy có chút khác biệt, nhưng nhìn chung khá tương đồng, xem chữ đoán người, hẳn đều là người quang minh lỗi lạc.
Lão Hầu gia lập tức như vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, “Xin Phù Biểu tiên sinh cứu chữa!”
Phong Khác tránh đi cái lễ này của ông, giữ quy củ của Phong gia, lạnh nhạt nói: “Chưa chữa khỏi cho bệnh nhân, không nhận lễ. Lão Hầu gia hãy lui ra trước đã.”
Lão Hầu gia rất nhanh đã dọn ra một không gian thuận tiện cho hắn chữa trị.
Phong Khác rất hiểu tình hình đôi chân của Lệ Ninh Phong, xem xét kỹ không có tình huống đột xuất nào khác, liền từ trong hòm gỗ đeo sau lưng, nhẹ tay nhẹ chân lấy ra một hũ máu.
Tiểu tư theo lời hắn dặn mang đến một thùng nước nóng.
Thùng sâu có thể ngập đến bắp chân.
Phong Khác rắc dược liệu vào trong, nói ngắn gọn súc tích: “Ngâm.”
Nước vẫn còn bỏng rẫy.
Lệ Ninh Phong không chút do dự, khó nhọc chống mép giường, đặt chân vào trong, sắc mặt hắn lập tức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262113/chuong-231.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.