Trong mơ sương mù bao phủ, nhưng những gì xảy ra trong mơ, ngay khoảnh khắc hắn tỉnh lại, liền quên sạch sành sanh.
Hắn nhanh chóng thoát ra khỏi cảm xúc u uất khó hiểu đó. Hôm qua hắn ngủ lại ở Trung Nghĩa Hầu phủ, sau khi thu dọn xong, Ứng Cảnh Quyết liền đến phòng của Lệ Ninh Phong.
Thái y đã sớm chờ sẵn.
Lệ Ninh Phong bị đau đến tỉnh lại, không biết tại sao, đôi chân hôm qua dùng thuốc đã giảm đau hôm nay lại đau như nghiền xương.
Đừng nói là uống thuốc, hắn bây giờ nửa chữ cũng không nói ra được.
Mất nhiều máu như vậy, trên mặt lại đỏ bừng, rõ ràng là đang phát sốt. Không khí tràn ngập mùi máu thịt thối rữa, nồng nặc đến mức xộc vào mũi, khiến người ta buồn nôn.
Ứng Cảnh Quyết: “Tại sao hôm nay trông lại nghiêm trọng hơn?”
Thái y do dự: “Cái, cái này vi thần cũng không biết, rõ ràng thuốc vẫn giống như hôm qua, Tiểu Hầu gia không nên cảm thấy đau mới phải, có lẽ, có lẽ sớm ngày chặt đi...”
Lệ Ninh Phong gắng gượng mở mắt, cố chấp nói: “Không.”
Ánh nắng bên ngoài chiếu vào, sắc xuân ngày một đậm, lòng bàn tay thái y cũng rịn một lớp mồ hôi, căng thẳng nói: “Bây giờ trời vẫn còn lạnh, vết thương trên chân Tiểu Hầu gia lở loét tái phát, chảy mủ máu, vẫn có thể khống chế được.”
“Nhưng nếu vào hè, muỗi dòi nhiều lên, bâu trên chân Tiểu Hầu gia... đến lúc đó, Tiểu Hầu gia có chấp nhận được hay không là một chuyện, có thể sống đến mùa hè hay không, lại là một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262111/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.