Mọi người nhìn sang.
Chỉ thấy mũi kiếm bị một nữ tử mặc trang phục gọn gàng, ánh mắt sắc lạnh dùng hai ngón tay kẹp lại.
Mái tóc của người thanh niên ngồi trên ghế rơi trên vai bị gió thổi bay về phía sau, vẻ mặt vẫn bình thản, lá trà trong chén chìm chìm nổi nổi.
Hắn nhấp một ngụm trà, nói: "Minh Chúc, không được vô lễ."
Minh Chúc thu tay, lặng lẽ đứng sang bên, không thèm liếc nhìn ai nửa cái.
May mà sự chú ý của mọi người đều đổ dồn vào Liên Thận Vi, không ai để ý đến sự thất thố của vị trữ quân trẻ tuổi.
Ứng Cảnh Quyết hoàn hồn, từ từ ngồi xuống, một lúc lâu sau, những ngón tay run rẩy vô thức mới dần siết lại.
Hắn… vừa rồi hắn làm sao vậy? Lại có thể sợ hãi ư? Sợ Lệ Ninh Phong làm người khác bị thương rồi rước lấy phiền phức sao?
Tiệc trong cung không cho phép thần tử mang theo hộ vệ, nhưng Liên Thận Vi rõ ràng không nằm trong quy tắc này, mọi người cũng đã quen nên không thấy lạ.
Sắc mặt Lệ Ninh Phong có chút khác lạ.
Hắn chỉ còn một bước nữa là đến Thiên Quyền cảnh. Vừa rồi hắn chỉ muốn đòi lại chút lãi cho cái chết của dượng mình, đã khống chế sát ý, không dùng toàn lực, nhưng có thể dễ dàng đỡ được đòn tấn công của hắn như vậy... chẳng lẽ đã là cao thủ Thiên Quyền cảnh rồi sao?
Thu kiếm chắp tay, hắn lùi lại một bước nói: "Học nghệ không tinh, suýt nữa làm Nhiếp Chính Vương bị thương, thất lễ rồi."
Trong giọng nói chẳng có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262100/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.