Sau khi mất cân bằng, muốn đạt lại trạng thái cân bằng còn khó hơn lên trời.
Liên Du Bạch hôn mê một tháng, lúc mới mở mắt, thần sắc trong đáy mắt cũng giống như bây giờ, trống rỗng, khiến lòng người hoảng hốt vô cớ.
Phong Khác lại nhẹ nhàng gọi hắn một tiếng: "Liên Thận Vi? Nhiếp Chính Vương? Tiểu cổ bản phóng khoáng?"
Họ là huynh đệ vào sinh ra tử, hai nhà lại có giao hảo nhiều đời, biệt danh "tiểu cổ bản phóng khoáng" nghe có vẻ mâu thuẫn, nhưng lại vô cùng hợp với Liên Du Bạch.
Một người tính tình tốt như vậy, hành sự cũng phóng khoáng, nhưng lại răm rắp tuân theo gia huấn của Liên gia, không sai một ly. May mà gia huấn của Liên gia chỉ có vài điều, nếu không chẳng phải sẽ mệt chết sao.
Cung Độ chớp mắt: "...Ừm."
Đại não khởi động lại thành công, kỹ năng diễn xuất cũng vào guồng.
Hắn đưa tay che mắt, nhân tiện lau đi giọt nước mắt bị ánh sáng k*ch th*ch mà chảy ra ở khóe mi.
Phong Khác thấy vậy, mày nhíu càng sâu, đỡ hắn dựa vào đầu giường, dạy dỗ: "Ngươi là bệnh nhân, đừng suốt ngày nghĩ ngợi linh tinh, chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi."
Cung Độ: "..."
Hắn nghĩ gì cơ?
Hắn ho khan hai tiếng, Minh Chúc lập tức đi rót một ly nước ấm: "Chủ tử."
Liên Thận Vi uống hai ngụm, sắc môi khá hơn một chút, "Minh Chúc về rồi à? Vậy tức là Ninh Phong cũng đã về?"
Minh Chúc và Thiên Nam là hai thân tín bên cạnh hắn, Minh Chúc giỏi ẩn nấp, được hắn phái đến biên cương,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262095/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.