Thoát ra khỏi ký ức xa xôi, nhìn vị trữ quân trẻ tuổi nhíu mày suy tư, Lão Hầu gia lại dặn dò thêm vài câu.
“Lão thần cũng chỉ là suy đoán, điện hạ đã tiếp nhận việc này thì phải xử lý cho tốt. Chân cẳng lão thần không tiện, sau này cũng không thường ra ngoài, điện hạ vạn sự cẩn thận.”
Ứng Cảnh Quyết: “Bản cung hiểu rồi, Ninh Phong cũng sắp về kinh, tính thời gian thì trong vòng mười ngày sẽ đến, đến lúc đó trong tiệc đón gió, ta sẽ nói chuyện tử tế với hắn.”
Tiễn Lão Hầu gia rời đi, trong lòng Ứng Cảnh Quyết vẫn còn suy nghĩ về những lời ông vừa nói.
Không biết tại sao, trong lòng hắn không đồng tình với suy đoán của Lão Hầu gia về việc Liên Thận Vi đã lấy đi số tiền tham ô.
Nhiếp Chính Vương phủ hắn đã đến không ít lần, cách bài trí trang hoàng ở đó có nửa điểm xa hoa nào đâu? Huống hồ qua bao năm chung sống, hắn không cho rằng Liên Thận Vi là người tham luyến tiền bạc.
Ứng Cảnh Quyết về lại Đông cung, lấy một ít đồ bổ rồi liền đến Nhiếp Chính Vương phủ.
Phật Tuyền Tự.
Tiếng chuông ngân vang làm bầy chim trong núi rừng hoảng hốt bay lên.
Một tăng nhân trẻ tuổi lần tràng hạt, vội vã bước vào một căn phòng.
Một lão giả áo vải khoảng sáu bảy mươi tuổi đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, môi mấp máy, lẩm nhẩm đọc kinh văn. Mí mắt ông ta chùng xuống, nhưng khi mở mắt ra, đáy mắt lại lóe lên tinh quang.
“Chuyện gì.”
Tăng nhân niệm một tiếng A Di
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262092/chuong-210.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.