Liên Thận Vi tuyệt đối sẽ không đi xuống.
“Đêm mưa trời lạnh, điện hạ vẫn nên mau trở về đi,” hắn khép mi, nói: “Tiếp tục đi.”
Lý công công khó xử vô cùng, hồi lâu sau mới giơ tay ra hiệu cho đám nô tài khiêng kiệu đi về phía trước, còn mình thì chạy lon ton lại phía Ứng Cảnh Quyết, có phần hoảng sợ nói: “Thái tử điện hạ, nô tài…”
Ông còn chưa nói hết lời đã thấy Ứng Cảnh Quyết xoay người, cứ thế lẳng lặng đi theo sau kiệu.
“Ôi chao! Điện hạ, làm vậy sao được ạ!”
Lý công công chỉ có thể thầm mừng vì trời đang mưa, sắc trời lại tối, trên đường ngoài thị vệ đang làm nhiệm vụ ra thì không có ai khác, nếu không cảnh tượng này mà truyền ra ngoài, không biết sẽ bị đồn thổi thành ra thế nào nữa.
Mãi cho đến ngoài cửa cung, kiệu được hạ xuống, Liên Thận Vi mới trông thấy Thiên Nam đã chờ sẵn bên ngoài.
Hắn không nói gì, chỉ vươn tay vẫy vẫy.
Thiên Nam trong lòng thót một tiếng, không để lộ cảm xúc mà bước tới, đưa cánh tay ra.
Đợi chủ tử đứng dậy, Thiên Nam mới phát hiện, chủ tử gần như đã dồn toàn bộ trọng lượng cơ thể lên người mình, hắn nhạy bén nhận ra hơi thở rối loạn bất thường của chủ tử——
Còn nghiêm trọng hơn cả lúc trước khi vào cung.
Hơn nữa… tại sao thân nhiệt của chủ tử lại nóng như vậy!
Thiên Nam càng sốt ruột, mặt lại càng sa sầm, trông rất đáng sợ.
“Nhiếp Chính Vương.”
Ứng Cảnh Quyết bình thản cất tiếng sau lưng hắn.
Liên Thận Vi khựng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262089/chuong-207.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.