Một người chậm rãi bước ra từ Chiếu ngục âm u.
Đai ngọc buông lơi, áo huyền bào khoác hờ trên vai, khí chất ôn hòa mà nhã nhặn. Gương mặt thanh tú tái nhợt, sống lưng thẳng tắp như thân trúc.
Liên Thận Vi khẽ ngẩng đầu, che đi ánh nắng chói chang. Trên ngón cái tay trái, chiếc nhẫn ngọc khẽ lóe ánh kim lạnh lẽo dưới ánh dương.
Xe ngựa của phủ Nhiếp Chính Vương đã đỗ ngay trước cổng lớn Chiếu ngục. Thiên Nam thấy chủ tử nhà mình liền bước nhanh tới, cung kính nói: “Chủ tử, bệ hạ đã hạ chỉ chứng minh ngài vô tội, phủ Thuận Xương Bá tước tùy ngài xử trí.”
Từ trong Chiếu ngục phía sau mơ hồ vọng ra tiếng khóc gào thảm thiết, đi cùng là những bước chân vội vã. Tư ngục Lâm Hành dẫn theo thuộc hạ của mình dừng lại sau lưng Liên Thận Vi, rồi cúi người chắp tay, nụ cười có phần lúng túng.
“Nhiếp Chính Vương ở Chiếu ngục hai ngày nay đã vất vả rồi, thần đã sớm biết phủ Thuận Xương Bá tước là bè lũ mưu phản làm loạn, nếu kẻ họ Loan kia đã đắc tội với ngài, thì giao cho ngài xử trí là phải.”
“Đây là thánh chỉ của bệ hạ, bệ hạ cũng rất áy náy vì đã giam ngài hai ngày.”
Tư ngục vỗ tay, lập tức có binh lính áp giải một người tiến lên.
Trên người Loan Tần Cam có rất nhiều vết roi mới, xem ra là vừa bị đánh. Hắn bị áp giải, mắt trợn trừng giận dữ, cười lạnh phun một bãi nước bọt về phía Tư ngục, rồi nói với Liên Thận Vi: “Cá mè một lứa!”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262075/chuong-193.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.