Sau khi bị đẩy ra, Thời Đăng đã trở lại dáng vẻ thiếu niên ban đầu, hắn lạnh mặt tiến lên định thử lại cách vừa rồi, lại phát hiện—
Không còn tác dụng nữa.
Khe nứt đã nhận định Tiểu Đăng.
Không cần hắn, kẻ mạo danh này.
Thời Đăng hoang mang.
Đầu ngón tay áp vào khe nứt khẽ run rẩy.
Tại sao không thể đổi được nữa… Tại sao không thể đổi? Vừa rồi rõ ràng vẫn có thể, vừa rồi suýt nữa đã thành công rồi.
Đầu óc trống rỗng, hắn không nghe thấy Nguyên Đình và chị Nhạc bên cạnh đang nói gì, chỉ tiến về phía trước, lẩm bẩm: “Tiểu Đăng…”
Tiểu Đăng.
Bộ dạng bị xích thời gian quấn lấy của cậu sao mà quen thuộc đến thế.
“Nhanh… Ai cứu em ấy với, ai cũng được, cứu em ấy, kéo em ấy lại…”
Hắn níu lấy quần áo của ba người Nguyên Đình, không ngừng lẩm bẩm.
Cách một không gian, Thời Đăng làm sao cũng không thể chạm vào Tiểu Đăng, hắn như lại quay về lúc Thời ca rời bỏ hắn, cảm giác bất lực và tuyệt vọng đó, trong nháy mắt tràn ngập cõi lòng.
Trong đường hầm thời gian rõ ràng không có nhiệt độ.
Tại sao hắn vẫn cảm thấy lạnh.
Tiểu Đăng lẩm bẩm, vừa giận vừa chửi không ngớt, loanh quanh cũng chỉ có mấy từ khốn kiếp, đồ rùa.
Trì Vu và những người khác cũng từ những lời nói vụn vặt của cậu mà đại khái đoán ra được Thời Đăng đã làm gì, lập tức kinh ngạc. Thay thế ‘hiện tại’ và ‘quá khứ’ của chính mình quả thực là chuyện chưa từng nghe thấy.
Thế mà vừa rồi suýt nữa đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262069/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.