Mũi thiếu niên đột nhiên cay xè, gối đầu lên đùi anh, xích lại gần hơn, như một đứa trẻ mách tội với phụ huynh, nói: "Thời ca, vừa rồi tên xấu xa đó bắt nạt em, anh đến muộn quá, một mình em đã giải quyết hắn rồi."
Thời ca "ừm" một tiếng, ngón tay gỡ những vết máu trên đuôi tóc thiếu niên, động tác rất nhẹ, không làm đau hắn.
"Tiếc quá, Thời ca, nếu như ngày sinh nhật em, là em tặng hoa hướng dương cho anh thì tốt biết mấy." Hắn vẫn luôn muốn tặng, nhưng không còn cơ hội nữa.
Thực ra ngày đó cũng là sinh nhật của Thời ca.
Thời ca: "Vậy thì em nợ anh một bó hoa, đừng quên, sau này tặng anh."
Thiếu niên nói: "Em không có sau này nữa, Thời ca."
"Nhưng em có."
Vài giọt mưa lất phất rơi xuống người hắn, thiếu niên đưa tay ra hứng lấy, "Anh xem, đây là lần đầu tiên, em nhìn thấy mưa vào ngày này."
Thời gian không quay ngược, nó vẫn đang tiến về phía trước.
Cơn mưa này cuối cùng cũng đã rơi xuống.
Thời ca dịu dàng nói: "Trời mưa rồi, nên về nhà thôi, Phó Thúc và Tiểu Đăng, đều đang ở nhà chờ em."
Cơ thể anh bắt đầu trở nên trong suốt.
Thời Đăng nhận ra có điều không ổn, cảm giác đau đớn trong cơ thể hắn không những không tăng lên, mà còn đang biến mất.
Trong lúc ngẩn người, trong lòng hắn đột nhiên dâng lên một luồng khí lạnh không thể xua tan: "Không…"
Giây tiếp theo, người thanh niên ho khan một tiếng, xung quanh liền bùng phát ra một luồng năng lượng mạnh mẽ.
Giai đoạn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262050/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.