Thiếu niên đã dùng dị năng, dáng đi có sự thay đổi tinh tế, thẳng tắp và tự nhiên hơn.
Hắn chỉ mặc một chiếc áo khoác đen bình thường, mái tóc màu xám tro cũng được tết vài bím nhỏ hai bên, treo lủng lẳng những chiếc chuông nhỏ, đôi mắt dị sắc không hề che giấu, trông thực sự rất đẹp.
Thiếu niên đẩy cửa ra, hơi nghiêng đầu: "Phó Thúc, tôi đi đây."
Phó Thúc đứng trong bóng tối của bàn ăn, cười gật đầu, không khác gì mọi khi: "Về sớm nhé."
Cửa khẽ đóng lại.
Phó Thúc thu lại nụ cười, ông lão nhìn ra cửa sổ, tháo kính lão xuống lau lau.
Bên ngoài mây đen cuồn cuộn, sấm rền vang.
Nhưng lần nào cũng vậy, chưa kịp mưa thì thời gian đã quay ngược.
Không biết lần này, cơn mưa này có thể trút xuống được không.
Ông cứ chờ xem.
18:48:56
Dưới lòng đất của Uyên Quang.
Làn sương đen bị xiềng xích thời gian khóa chặt đã bắt đầu cuộn trào không ngớt, những sợi xích xung quanh đã lờ mờ xuất hiện vết nứt, rung chuyển không ngừng.
Rõ ràng, nó đang vô cùng mong đợi, vô cùng phấn khích trước những gì sắp xảy ra.
Thời Đăng canh đúng giờ xuất hiện ở đây, mặt không cảm xúc giơ tay gia cố thêm một lớp xiềng xích cho Uyên: "Thứ ồn ào."
Uyên biến thành dáng vẻ của vị thủ lĩnh tiền nhiệm, tóc đen mắt đen, gương mặt tái nhợt nở một nụ cười lạnh, thoải mái kéo giật sợi xích, cất lời: "Ồn ào? Thời Đăng, hy vọng lát nữa lúc ngươi cầu xin tha thứ, có thể nhịn được mà không kêu một tiếng nào."
"Còn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262046/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.