【Sáng sớm nắng đẹp.
Ánh nắng dịu dàng lặng lẽ len vào khe cửa sổ.
Thiếu niên mặc bộ đồ ngủ hình gấu nhỏ, tóc tai rối bù ngồi thẳng tắp dậy từ trên giường, ngây người ra một lúc lâu, trong đôi mắt xanh thẳm lóe lên một tia mờ mịt.
Trên đầu hắn xuất hiện từng cụm bong bóng hồi ức chồng chất lên nhau.
Đều là những chuyện ngốc nghếch mà hắn đã làm trong bảy ngày qua khi không kiểm soát được bản thân.
Ngoài cửa sổ tiếng chim hót trong trẻo.
Bong bóng hồi ức trên đầu biến mất, lại đổi thành một chuỗi dấu chấm lửng.
Một lát sau, vành tai thiếu niên ửng đỏ, trùm chăn lại tự nhét mình vào trong.】
[Ha ha ha ha nhóc Thời cậu làm gì đấy, đừng trốn tránh, đối mặt với gió lốc đi nào.]
[Phụt, vốn tưởng giai đoạn nhạy cảm sau khi nhóc Thời phát bệnh, Ngốc Bút sẽ vẽ rất u ám, ai ngờ ngược lại lại rất chữa lành (?) Có thể thấy được cảnh tượng như vậy trong tay Ngốc Tú Bút trong đời này sao?]
[Đại Ma Vương lại có thể ngại ngùng ha ha ha]
[Sắc mặt phức tạp, thở dài, mẹ không ngờ lúc con phát bệnh nhạy cảm, chỉ số IQ còn không bằng một con mèo, ồ không, Tiểu Đăng.]
[...]
·
Sau khi chui ra khỏi chăn, Thời Đăng ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, ra ngoài chào hỏi mọi người, nói mình đã khỏe rồi.
Tối hôm đó, trên bàn đã chuẩn bị một bữa tối thịnh soạn, để ăn mừng lần khỏi bệnh này.
Thời Đăng không nhuộm lại tóc nữa, nhưng vẫn đeo kính áp tròng màu. Ba người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262011/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.