Thành phố F.
Căn cứ tạm thời.
Phòng của Thời Đăng.
Trên giường có một thiếu niên sắc mặt đỏ bừng đang nằm, trên trán đặt một túi chườm đá.
Lúc Sầm Nhạc đi ngang qua, cô nhìn vào trong qua cửa sổ. Người canh giữ bên cạnh Thời Đăng, chính là vị phụ huynh xuất hiện trong một giây hôm đó.
Trông có vẻ là anh trai của Thời Đăng, nếu không thì không thể giải thích tại sao hai người lại giống nhau đến vậy.
Trước đây Thời Đăng có thể lấy dị thú hạch đặc cấp ra chơi, họ đã đoán được phụ huynh của Thời Đăng cũng không phải nhân vật tầm thường, nhưng chiều hôm qua vẫn khiến họ kinh ngạc.
Người thanh niên đó dùng dị năng bao bọc họ, gần như chỉ trong một cái chớp mắt đã đến trước cửa căn nhà này ở thành phố F——
Nói cách khác, phụ huynh của Thời Đăng biết họ sống ở đây.
Dị năng thần kỳ đến thế này, e rằng là một dị năng giả đặc cấp.
Vị phụ huynh đó hỏi qua sự tình, rồi không nói gì thêm, cũng không có ý định để họ ở lại chăm sóc. Nhưng tối hôm đó sau khi trở về, Thời Đăng bắt đầu sốt cao không hạ.
Hôm nay cả ba người họ cũng không ra ngoài, một là dưỡng thương, hai là muốn đợi Thời Đăng tỉnh lại.
"Vẫn chưa tỉnh sao?" Chi Trạch hỏi.
Lần này cậu trong họa có phúc, đã đột phá được trung cấp tiên tri thuật.
Sầm Nhạc gật đầu, "Phụ huynh của em ấy ở bên cạnh, cửa phòng đang đóng. Tôi chỉ nhìn qua cửa sổ một cái thôi."
Vị phụ huynh có dung mạo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262009/chuong-127.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.