Khoảnh khắc sợi tơ mỏng manh tiên đoán vận mệnh sáng lên.
Đồng tử của Chi Trạch hơi giãn ra, trong đầu cậu lóe lên một khung cảnh ấm áp và bình yên lạ thường—
Trong ánh hoàng hôn vàng dịu, một thanh niên đội mũ trùm đầu rẽ vào một tiệm hoa ven đường, mua một bó hướng dương.
Chỉ thoáng qua rồi biến mất.
Lúc trốn chạy, Chi Trạch ngoảnh lại nhìn vị thủ lĩnh của Uyên Quang một cái.
Như một ảo giác, cậu ngỡ như đã thấy được trong đôi mắt ấy một tia vui mừng và tán thưởng.
…
Thời Đăng ngồi trên mép tầng thượng cao vút.
Tiểu Đăng hiếm khi khen hắn: "Diễn xuất của anh không tệ thật."
Thời Đăng vừa định nói, sau này nếu cậu muốn sống sót ở Uyên Quang, diễn xuất chắc chắn cũng sẽ không tệ. Nhưng rồi nghĩ lại, đây thực sự là một lời nguyền rủa độc địa với chính mình, thế là hắn chọn cách im lặng.
Phó Thúc: "Thủ lĩnh, chúng ta về chứ ạ?"
Thời Đăng: "Đợi thêm chút nữa."
Hắn nhìn ba người Nguyên Đình vừa chạy thoát khỏi tay mình, lại gắng gượng với cơ thể nửa sống nửa chết để cứu giúp, xua đuổi dị thú, rồi nói: "Tôi đã không còn sức sống như vậy nữa rồi."
"Nếu lần này thất bại, đừng tái thiết lập nữa, sẽ có cái giá phải trả," Thời ca nói.
Thời Đăng nghiêng đầu, tò mò hỏi: "Thời ca, tương lai mà anh đang ở, trông như thế nào? Thực ra em không chỉ muốn cứu ba người họ, Nguyên Tủy duy nhất có thể trấn áp ô nhiễm đã biến mất khỏi thế gian, sương đen lan tràn, chỉ cần nghĩ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5262006/chuong-124.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.