Căn nhà rất tuyệt.
Hai tầng trên dưới.
Ba người họ là con trai, đều chọn phòng ở tầng dưới, tầng trên, chị Sầm Nhạc một mình chiếm trọn.
Phòng của Thời Đăng.
Hắn từ phòng tắm đi ra, tóc sau khi sấy khô đã hoàn toàn trở lại dáng vẻ ban đầu, hắn lục lọi trong chiếc túi vải nhỏ, tìm ra hai lọ thuốc nhuộm.
Kính áp tròng hắn đeo có chất liệu đặc biệt nên không cần lo, nhuộm tóc thì phiền phức hơn một chút.
Một lọ màu đỏ sẫm, một lọ màu đen tự nhiên.
Chỉ nhỏ bằng viên thuốc, dùng dị năng nghiền thành bột, sau đó dùng cây cọ nhỏ đặc chế của Phó Thúc là có thể chải lên. Rất dễ dùng, chỉ là không được dính nước.
Tiểu Đăng bị hắn biến trở lại làm c* li.
Là một cậu bé khoảng sáu bảy tuổi, không giống những đứa trẻ khác, sắc mặt cậu rất lạnh, trong mắt không có nhiều nét ngây thơ, thậm chí khí chất còn rất u uất.
Không biết là đến từ giai đoạn nào trong quá khứ, cánh tay lộ ra đều là những vết sẹo nông sâu.
Tiểu Đăng vừa chải tóc cho hắn, vừa cằn nhằn: "Tương lai của em sao lại có thể là dáng vẻ này của anh chứ, tương lai của em nhất định sẽ chín chắn và phóng khoáng như Thời ca."
Thời Đăng véo má cậu, một tay vò mái tóc cậu rối tung lên, rồi nói trước khi Tiểu Đăng nổi điên: "Thời ca phóng khoáng? Tương lai của em sẽ là dáng vẻ khó nói chuyện như anh ấy sao? Suỵt, còn ồn nữa anh biến em thành cún con bây giờ."
Cậu bé bị sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261997/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.