Vực Quang.
Sâu dưới lòng đất.
Thanh niên với đôi mắt xanh thẳm bước xuống bậc thang, Phó Thúc đứng ở cửa nói: "Thời ca, cẩn thận nhé."
Thanh niên gật đầu: "Biết rồi."
Bậc thang chật hẹp, kéo dài xuống rất xa, như thể không thấy điểm cuối, hai bên thắp những ngọn nến màu đỏ nhạt, ánh sáng leo lét cháy quanh năm không tắt.
Không biết đã đi bao lâu, mới thấy được vài phần ánh sáng.
Bên dưới là một bệ đá hình tròn khổng lồ, lơ lửng giữa không trung.
Trên những cột đá cao lớn xung quanh, có vô số sợi xích trắng khắc đầy hoa văn kỳ dị, lúc này tất cả đều vươn về phía trung tâm, khóa chặt một khối sương mù không ngừng tỏa ra hắc khí.
Ngay khoảnh khắc thanh niên bước lên bệ đá, màn sương đen khẽ lóe lên, phát ra một giọng nói của người đàn ông trưởng thành: "Thời Đăng đâu."
Thời ca nói: "Không liên quan đến ngươi."
Sương đen: "Không sao, dù sao ngươi cũng là Thời Đăng."
Nó cười khẽ: "Chỉ là mấy người đó thôi, chết thì chết. Đám nhân loại đó, đám nhân loại không có dị năng, chẳng qua chỉ là lũ kiến, có gì đáng để bảo vệ?"
"Ngươi xem Tiểu Phó Thúc của các ngươi kìa, người vốn hai mươi mấy tuổi biến thành một ông già, thiết lập lại một lần nữa, chắc là sắp chết rồi nhỉ? Tại sao phải trả giá lớn như vậy, để thực hiện một việc vốn dĩ không thể."
"Cùng nhau trở về tương lai chính xác, mới là điều ngươi muốn, phải không?"
Giọng nói của sương đen ngày càng trở nên mê hoặc.
Thời ca: "Nói nhiều."
Anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261995/chuong-113.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.