Cũng không cần phải nói thẳng thắn như vậy.
Thời ca mỉm cười, trong đôi mắt xanh thẳm không nhìn ra cảm xúc gì, "Lần thứ mười ba rồi, vẫn chưa từ bỏ? Quay về dòng thời gian chính xác, không tốt sao."
"Nhìn dáng vẻ hiện tại của cậu đi."
Anh đứng sau lưng Thời Đăng, hơi cúi người, cả hai cùng nhìn vào tấm gương lớn phía trước.
Một khuôn mặt y hệt nhau, rõ ràng là thanh niên kia lớn tuổi hơn, nhưng khắp người Thời Đăng đã toát ra vẻ suy tàn nặng nề, mái tóc dài xám trắng, con ngươi dị sắc càng thêm đậm, đồng tử đỏ rực vẻ kỳ dị.
Anh nói: "Đừng lang thang trong dòng thời gian sai lầm nữa."
Thời Đăng cúi đầu: "...Thử lại một lần nữa, Thời ca, lần này, em khác rồi."
Hắn liếc nhìn lọ thuốc nhỏ đặt trên bàn.
Thời ca không nói nữa, dựa vào bên cạnh nhìn Phó Thúc nhuộm tóc cho Thời Đăng.
Phó Thúc có chút xót xa, nói: "Thủ lĩnh cẩn thận đừng để dính nước, nếu không tóc sẽ phai màu đó. Cậu đi tìm người, có muốn thực thể hóa Tiểu Đăng, mang theo luôn không?"
Thời Đăng: "Lát nữa tôi hỏi thử, cậu ấy chịu ra ngoài thì mới tính."
Hắn nhìn vào gương, vụng về đeo chiếc lens màu xanh vào mắt phải, cả hai mắt đều biến thành màu xanh thẳm, chỉ là nếu nhìn kỹ, bên trái sẽ nhạt hơn một chút.
Sau khi Phó Thúc nhuộm xong vệt tóc xám trắng cuối cùng ở đuôi tóc thành màu đỏ sẫm, Thời Đăng đứng dậy xoay một vòng: "Thế nào, vẫn ổn chứ?"
Phó Thúc gật đầu lia lịa, cười ha hả khen ngợi:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261993/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.