Sau khi Lễ khải hoàn kết thúc, Alger và bốn người kia đã bàn bạc rất lâu, cuối cùng cũng đưa ra quyết định.
Họ đem câu chuyện mà họ biết giữa Alansno, Lan Nặc và Lan Hà, đăng tải một cách hoàn chỉnh trong thông cáo trang trọng nhất của Liên minh Nhân loại.
Không pha trộn bất kỳ tình cảm cá nhân nào, được thuật lại bằng một giọng văn bình thường nhất có thể, từng con chữ, từng câu văn đều bình thản đến cực điểm, thế nhưng mỗi một dòng lại đều viết nên những chữ ‘không thể vãn hồi’ và ‘tiếc nuối’.
[...Tôi ngu người rồi, chính quyền không có bịa chuyện đâu, đúng không?]
[Hôm đó Alansno không phải...]
[Trong cơn bão ở nơi sâu thẳm của cực quang, làm gì có cơ hội sống sót chứ.]
[Mẹ kiếp thằng chó Rosh!]
[...]
Sau khi mọi chuyện lắng xuống, Alger và bốn người kia quay về Hi Quang, dựng lại bia mộ.
Vì tro cốt của thầy Lan Hà đã bị mang đi, nên nơi đây vẫn luôn trống không, việc xây dựng lại cũng rất thuận tiện. Chỗ họ chọn ban đầu dường như hơi lớn, lần này họ đã đổi sang một khoảnh đất nhỏ hơn.
Đất ở đây rất tốt, thích hợp để trồng hoa trồng cỏ, rất hợp với ý muốn của thầy lúc sinh thời là khoanh một mảnh đất ở đây để dành trồng hoa violet.
Họ đã đến Nam Vực tìm kiếm, chỉ tìm thấy chiếc thiết bị liên lạc mà Alansno để lại, chứ không tìm thấy hạt giống được để lại cùng.
Nó rõ ràng đã từng được hai người trân trọng đến thế, vậy mà lại cứ thế biến mất giữa cánh đồng tuyết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261987/chuong-105.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.