Phía nam Đế Đô.
Alger vẫn chưa về phủ tổng thống, hiếm khi dâng lên cảm giác muốn chửi người: “Vẫn có một số người cho rằng hòa đàm với Trùng tộc là một lựa chọn không tồi, não của họ bị…”
Thủ Băng đưa cho cậu một ly nước, thở dài: “Tính tình của cậu bây giờ, không còn tốt như trước nữa rồi.”
“Bị tức chết,” Alger đau đầu xoa xoa ấn đường, “Xem xem trên này nói cái gì đây, dân chúng có người không hiểu, chẳng lẽ họ còn không nhìn rõ sao.”
Buổi phát sóng trực tiếp mà Trùng Não thương lượng với cậu trước đó được truyền ra ngoài, tuy khiến không ít người giữ thái độ trung lập cũng bắt đầu phản đối hòa đàm, nhưng vẫn có một bộ phận người cho rằng lãnh thổ của đại lục họ rộng lớn như vậy, chia ra một mảnh cũng không sao.
Nực cười hơn là, không chỉ dân chúng nghĩ vậy, mà có một số ít quan chức cũng nghĩ vậy.
“Chống lại Trùng tộc là chuyện của toàn nhân loại, phải để họ hiểu rằng, không phải tất cả Trùng tộc đều có trí tuệ như Trùng Não, chúng chỉ biết nuốt chửng và xâm lược.”
Thủ Băng: “Chỉ cần bọn họ tự mình nếm trải sự tàn khốc của chiến tranh, thì sẽ không còn nói ra những lời như thế nữa.” Nhưng binh lính giữ thành, khi chưa đến mức vạn bất đắc dĩ, sao có thể đẩy người dân vô tội ra chiến trường?
Mấy ngụm nước lạnh vào bụng, Alger dần dần bình tĩnh lại, cậu gõ gõ lên mặt bàn đầy suy tư: “Tôi có một ý này.”
—
Alansno tiếp quản chiến trường Tinh Vực Tây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ve-dep-be-cua-my-cuong-tham/5261980/chuong-98.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.